Trang viết đầu tay
Thơ đầu tay 07-2005
14:24 | 18/03/2009
Lê Thị Phương Thảo - Hoàng Lan


LÊ THỊ PHƯƠNG THẢO

Long lanh

Long lanh là hạt sương
Em xâu thành chuỗi ngọc
Long lanh là nốt nhạc
Em hát bên cung đàn
Long lanh giọt mưa tan
Mang mang khi hạ tới
Long lanh dấu chấm hỏi
Khi giọt nước tràn ly
Anh nhẹ nhàng ra đi
Điều long lanh chấm dứt

Mẹ

Ngày xưa tóc mẹ màu xanh
Bây giờ tóc mẹ nhuốm thành màu mưa
Mẹ nhường mái tóc ngày xưa
Cho con xinh xắn tuổi mùa đôi mươi
Chắt chiu cả một kiếp người
Giọt mồ hôi mặn nụ cười héo hon
Để cho con được vuông tròn
Mẹ là tất cả trong con suốt đời

HOÀNG LAN

Khát vọng

Em xa anh. Mùa đông không gần nữa
Đêm. Dế buông mành
Em căng ra như lửa
Chao ôi con gái

Một chiếc tình con
Mỏi mòn khuy áo
Mơ hồ dõi bóng anh

Nhớ ư? không khỏi sượng sùng
Xứ sở bốn mùa nhiệt đới
Thắc thỏm mông lung
Thổn thức giữa lưng chừng miền nhớ
Yêu anh ư? Lẽ nào không thể
Giữa hư không
Một giọt đàn ông.

Biển đêm

Khi đom đóm buông nương
Hải đăng căng mình dò dẫm
Màu đêm đã thành tinh
...
Gió rướn mình
Khe khẽ
Trùm môi liếm cát
Sóng thúc vào đêm
Dồn dập

Trăng xoải mình hổn hển
Chờ
Cơn gió thốc
Hằn học còi tàu
Rúc bình minh

(197/07-05)

Các bài mới
Cô bé câm lặng (19/10/2018)
Tĩnh vật (16/03/2016)
Các bài đã đăng
Tiếng gọi (19/01/2009)
Phải chi (09/12/2008)