Trang thiếu nhi
Ánh dương
09:54 | 07/07/2021

TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH    

Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú. 

Ánh dương
Minh họa: TÔ TRẦN BÍCH THÚY

Đó là Mây, cô bé luôn nỗ lực, cố gắng và chịu đựng cơn đau giày vò hằng ngày hằng đêm. Những mũi tiêm, đợt hóa trị khiến em mệt nhoài, đau đớn thân xác lẫn tinh thần. Bởi em hiểu em sống vì mẹ và trân trọng từng khoảnh khắc mà em còn được cảm nhận và yêu thương.

Bầu trời cao vời vợi có những áng mây trắng bồng bềnh, lơ lửng, trôi dạt trên nền trời xanh. Tia nắng vàng chấm phá, tan dần trước buổi hoàng hôn. Mây ngồi bên khung cửa sổ như thường nhật. Em đã ngắm con phố nhỏ này đã từ rất lâu đến mức đã trở thành thói quen. Em rất mong có thể khỏe lại để cùng mẹ dạo phố rồi ăn bát đậu hủ nóng của bà An bên kia đường. Vì đau ốm mà em chẳng thể đến quán sách cũ của o Lan trước ngõ nữa. Chỉ có mẹ vẫn thường đến quán để mượn cho em vài cuốn sách đọc cho đỡ buồn. Vì em không có bạn, sách là người bạn, động lực và xoa dịu những ác mộng tồn tại trong em.

Thế giới của sách tuyệt lắm! Ít nhất nó khiến em quên đi nỗi đau của hiện thực. Nơi đó em được sống là chính mình, theo đuổi ước mơ và sống trong tình yêu. Thế giới ấy không phải lúc nào cũng màu hồng đâu nó cũng có màu đen xuất hiện, đan xen lẫn nhau. Cứ mỗi lần nhìn ra cửa sổ, em lại thấy bọn nhỏ được đi chơi, đi học em thèm lắm. Đôi lúc em lại trách cứ vì sao căn bệnh này lại đến với em? Tại sao em không được đi học? Những lúc vậy em chỉ có sách an ủi bản thân mình thôi. Mây lật từng trang cuốn truyện “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh, em thấy những ký ức của tuổi thơ quay trở về khi em còn là đứa bé 10 tuổi. Lúc đó, em chưa bị bệnh, em vẫn được đi học và cùng mấy đứa trước xóm chơi đùa, thân thiết lắm. Nhớ những ngày nhát học, muốn đi chơi và cả những buổi trưa hè đội nắng lang thang, đùa giỡn dưới bóng cây cổ thụ. Vậy mà, bây giờ chỉ còn là thước phim trong đầu Mây và những giấc mơ ngây thơ nhớ về những ngày xưa ấy. Em ước bà tiên Flora, Fauna và Luddy trong câu chuyện “Người đẹp ngủ trong rừng” xuất hiện mang phép màu đến với cuộc đời em. Mây muốn mình chìm mãi trong quá khứ đẹp đẽ đó, em muốn có cho chiếc vé trở về tuổi thơ để một lần nữa thấy bản thân mình từng đáng yêu, thấy những tháng ngày được đi học, bạn bè và thầy cô. Cuộc đời này thật đẹp nếu xuất hiện cỗ máy thời gian của Doraemon để em mãi trở về khoảnh khắc của ngày hôm qua. Em rất sợ bước chân của thời gian và không biết liệu ngày mai em có còn thở không?

Đêm trời mưa nặng hạt, gió thổi bập bùng mang hơi lạnh như cơn gió mùa đông lạnh lẽo. Bệnh em trở nặng. Mây phải chuyển vào viện để chữa trị.

Bác sĩ nói với mẹ em: “Khối u của em đã di căn và lan rộng hơn rồi. Gia đình nên chuẩn bị tâm lý.”

Mẹ Mây bật khóc, bấu víu chút hy vọng còn sót lại:

- Cháu còn sống được bao lâu?

Bác sĩ đáp: - Có lẽ… không còn bao lâu nữa.

Mẹ em gục ngã, nhìn qua tấm kính, thấy em đang gồng mình chịu đựng cơn đau, hơi thở yếu ớt, lại càng sợ em sẽ rời xa khỏi nơi này. Càng đau khổ khi con gái bé bỏng của mình từng ngày từng ngày đau đớn quằn quại. Nhưng mẹ Mây không thể buông bỏ, tiếp tục cùng em chiến đấu bệnh tật.

Từ ngày nằm viện, em buồn hơn ở nhà nhiều. Mây chẳng còn được ngắm phố xá hay đọc sách nữa, còn phải chịu những mũi tiêm, truyền hóa chất vào cơ thể khiến em ngày càng xanh xao, gầy tong teo. Thật tội nghiệp! Sau mỗi lần ho ra máu nhiều hơn, em lại bắt đầu lo lắng. Đúng vậy! Em sợ chết. Em sợ một ngày nào, không! Ngày mai em sẽ rời xa mẹ và thế giới. Vào buổi tối, cô đơn trong phòng bệnh, em ước có sao băng để em ước mình có thể sống lâu hơn nữa để ở bên mẹ. Cứ thế, bầu trời đêm cùng với ngôi sao lấp lánh vẫn thao thức, tỏa sáng ngoài kia. Và Mây đã chìm vào giấc ngủ, mơ ước của cô bé ngây thơ, đáng yêu.

Giấc mơ đêm nay em lạc vào thế giới của câu chuyện “Chiếc lá cuối cùng” của O. Henry. Em chứng kiến bức tranh nghệ thuật tuyệt vời của sự hy sinh cao cả của cụ Bơ Men đã vẽ ra kiệt tác như thế nào. Mây thấy nụ cười, động lực sống của Giôn-Xi sau khi cụ Bơ Men ra đi và chị đã vẽ được vịnh Naplow, một bức tranh của cả ước mơ, hy vọng và nguồn sống. Trong căn phòng ấm áp, được trang trí theo phong cách rất riêng, hiện đại theo kiểu Châu Âu xưa, Mây bước men theo con đường dẫn đến ánh sáng lấp lánh bên kia. Bỗng từ phía sau có đôi bàn tay chạm vào vai khiến em giật mình, quay lui thì Giôn-xi nhẹ nhàng nói:

- Tôi là Giôn-Xi, còn bạn là ai?

- Em là Mây. Em bị lạc vào đây mà bức tranh vịnh Naplow là do chị vẽ à?

- Đúng vậy.

- Đẹp thiệt. Em rất hâm mộ chị, em biết chị, biết quá trình chị chiến đấu bệnh tật và em còn biết cả chị Xiu nữa.

- Làm sao em biết được?

- Vì em đến từ thế giới khác chị như em đang xuyên không vậy.

- Xuyên không? (Giôn- Xi bất ngờ hỏi).

- Dạ. Cuộc sống của em hiện tại ở thế giới kia từng giống chị, em cũng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và em chẳng sống được bao lâu nữa rồi. Nhưng em luôn trân trọng từng ngày được sống, động lực để quên đi sự sợ hãi trong lòng.

Giôn-Xi nhẹ nhàng xoa đầu Mây: - Chị cũng từng rất chán nhường với cuộc sống nhưng điều hạnh phúc khi cuộc đời chị xuất hiện chiếc lá cuối cùng mà cụ Bơ Men đã để lại. Điều đó đã nhắc nhở chị phải cố gắng hằng ngày, sống thật tốt như những gì cụ Bơ Men đã dành cho chị. Và dù em không còn sống được lâu nữa thì điều đó không quan trọng. Quan trọng hơn tất cả là mỗi ngày trôi qua đã dạy em những gì; em đã sống hết mình và thỏa mãn nó chưa. Em còn biết bao nhiêu người vẫn yêu thương, mong muốn chờ đợi em. Mây hãy là cô gái mạnh mẽ nhé!

Cuối cùng, Giôn-Xi đã trao đến Mây cái ôm ấm áp và một sức mạnh nào đó đã đưa em về với đêm tối của hiện thực tàn nhẫn. Nhưng giấc mơ tuyệt đẹp đó đã cho em thấy giá trị thật sự của cuộc sống. “Chiếc là cuối cùng” là truyện ngắn khiến em đồng cảm vì em thấy một góc tối của bản thân mình trong đó, một cô gái luôn mơ ước ngày mai rồi sẽ tốt hơn.

Buổi sáng tinh mơ, em thức dậy, phát hiện phòng em đã xuất hiện người khác cỡ bằng tuổi em. Cậu ấy cũng nhập viện để điều trị. Vậy là Mây đã có bạn cùng phòng, tốt hơn là có bạn để nói chuyện. Hình như cậu ấy vừa chuyển vào tối qua. Em thân thiện hỏi bạn:

- Cậu tên là gì?

Cậu bé lạnh lùng trả lời: - Tớ là Nam.

- Cậu bao nhiêu tuổi rồi?

- Tớ 12 tuổi.

- Bọn mình bằng tuổi nhau luôn.

- Thì sao? - Nam lại lạnh lùng đáp.

- Thì… không có gì?...

Nằm cả ngày, Mây cũng buồn nhưng thấy bạn có rất nhiều sách, truyện thì em cũng muốn được đọc nên ngỏ lời:

- Cậu có thể cho tớ mượn cuốn sách kia được không?

Nam lấy cuốn sách đưa cho Mây: - Cho cậu mượn.

- Cảm ơn cậu nha.

Lúc này, em cảm thấy cậu ấy cũng không tệ, chỉ là chưa quen thôi.

- Nam!

- Gì nữa! Cậu muốn mượn gì? - Nam cau có trả lời.

- Không. Tớ chỉ muốn hỏi là cậu muốn nghe nhạc không? Thật ra vừa đọc sách vừa nghe nhạc thì tuyệt vời nhất thế gian đó.

- Cậu cứ bật đại bài nào đó đi.

- Ừ.

Thế là, hai đứa đã làm quen nhau, trở thành bạn tốt của nhau. Có lẽ sách đã khiến chúng hạnh phúc, quên đi nỗi đau và sợ hãi.

Đêm đen huyền ảo bao phủ cả bầu trời. Em vươn người ra khung cửa sổ. Nhìn lên trời đêm hun hút, nơi có những vì sao, hành tinh xa xôi trong vũ trụ rộng lớn. Thật đẹp! Thế giới của trời khuya đã thu nhỏ trong đôi mắt trong trẻo, sáng rực và cảm nhận những điều tốt đẹp ngoài kia.

- Nam. Cậu thấy ngôi sao lấp lánh trên kia không? Sáng nhất luôn? Tên gì vậy nhở?

- Đó là sao Vega hay còn gọi là sao Chức Nữ. Là ngôi sao gắn liền với câu chuyện tình yêu Ngưu Lang và Chức Nữ.

- Ngưu Lang và Chức Nữ? À tớ nhớ rồi. Còn ngôi sao xa kia?

- Cậu tự tìm hiểu đi.

- Tớ biết, nó tên là sao Sirius hay Thiên Lang.

- Cậu có nhớ Raymond trong truyện “Hoàng tử ếch” không?

- Có, cậu ấy cũng rất hay ngắm sao trên bầu trời đêm và rất yêu ngôi sao Evangeline.

- Chỉ tiếc rằng sau này Raymond mất đi, cậu ấy không được ngắm sao nữa. Nhưng vui thay hơn từ đó bên cạnh ngôi sao Evangeline đã xuất hiện một ngôi sao sáng khác. Có lẽ đó là Raymond, cậu ấy đã ở bên mãi mãi cùng Evangeline.

Không khí bỗng trở nên nghiêm túc:

- Tớ chưa biết tên cậu. Cậu tên gì?

- Tờ là Mây.

- Cậu có ước mơ không?

Hai đứa trẻ đột nhiên nhìn nhau khiến căn phòng kỳ lạ đến im lặng, Mây trả lời:

- Có chứ. Tớ rất muốn được ngắm biển vào lúc bình minh. Mà sao cậu hỏi vậy?

- Ngủ đi.

Vậy là căn phòng lại im lặng. Câu hỏi đã thôi thúc trong Mây suy nghĩ được thực hiện ước mơ. Em không ngủ được vì em biết thời gian của em chẳng còn bao lâu nữa. Mây muốn ngắm biển lắm rồi.

Còn Nam cũng biết chuyện Mây không sống lâu nữa. Thật ra trong lòng cậu đã rất cảm động câu chuyện, hành động của em. Nam sẽ giúp Mây biến giấc mơ thành sự thật để em được đi biển lần cuối.

Khi Mây đang ngủ, Nam đã kể ước mơ của em cho mẹ Mây nghe. Nhưng mẹ em có vẻ không đồng ý nên cậu ấy đành thuyết phục. Cuối cùng, trước sự nhiệt huyết, quyết tâm của Nam nên đồng ý.

Mây tỉnh dậy. Em thì thầm với mẹ:

- Mẹ ơi! Con có chuyện muốn nói.

- Chuyện gì con gái?

- Con muốn đi biển.

- Chuyện đó, Nam có kể cho mẹ nghe. Và mẹ đồng ý rồi.

Mây ngơ ngác:

- Cậu ấy có kể với mẹ?

- Đúng vậy.

Trong lòng Mây thật sự rất muốn cảm ơn cậu ấy. Dù hay lạnh lùng, khó hiểu nhưng vẫn luôn lắng nghe, quan tâm đến em.

Buổi tối trước khi đi, em tặng mẹ món quà, mẹ em bật khóc vì mẹ không nỡ rời xa đứa con thân yêu của mình và sợ đây là lần cuối được gặp con. Mẹ em trao đến em một nụ hôn như chất chứa bao tình yêu thương và sợ hãi muốn níu kéo con mình lại. Ôi! Khuôn mặt đáng yêu, tội nghiệp này. Thật đáng buồn cho kiếp người… Mây cuộn trong lòng mẹ, hơi ấm ấm áp đến lạ thường nhưng cái ôm này quý giá hơn bao giờ vì sau không biết đến khi nào em còn được mẹ ôm. Mây ghé vào tai mẹ:

- Con yêu mẹ nhiều lắm.

Sáng sớm, mờ mờ trong làn sương lạnh cùng hơi biển thấm vào da thịt một mùi gì rất riêng. Cơn gió nhẹ lướt qua mặt biển như muốn đánh tan tĩnh lặng. Tiếng sóng vỗ tưởng chừng không bình yên nhưng đối với em đó là âm thanh vô cùng chân thật. Ánh dương của bình minh thật đẹp! Ánh sáng nhẹ nhàng, ấm áp, sưởi ấm trái tim nhỏ bé của em. Mây đưa tay về phía trước, mới cảm nhận sự rực rỡ của mặt trời xa xôi ấy. Hít một hơi sâu, nhắm mắt lại em đã cảm nhận được ước nguyện đã thành sự thật. Một ánh dương tưởng chừng những ngày tháng cuối đời em chẳng chạm tới được. Một ánh dương mà em bằng lòng đổi cả sự sống để lấy một phút giây bình yên, không còn đau đớn. Ánh dương là ước mơ, tình yêu và có lẽ sẽ là nơi chôn giấu một giấc mơ của cô bé Mây.

Trước biển lớn, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Em nhớ lại từng khoảnh khắc cùng mẹ chạy dài theo từng đợt sóng vỗ và cả bóng mặt trời. Xây những lâu đài cát, chơi đùa, cười thật lớn. Nhưng chỉ tiếc rằng em chẳng còn đủ sức để chạy nữa rồi. Em lặng im, ngắm mặt trời đang dần hiện rõ nơi phía chân trời xa xa kia.

Nam khẽ nói:

- Hôm nay tớ sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện mà tớ thích nhất.

- Tớ nghe nè.

Giữa khung cảnh rộng lớn của biển cả chẳng còn chút sợ hãi. Mây tựa đầu vào Nam:

- Cảm ơn cậu.

Đến đây, em đã cảm thấy mình chẳng còn sức nữa, em biết mình sắp phải rời xa thế giới này rồi. Em nhớ lại từng cuốn sách mình từng đọc cùng Nam và cả trước đây nữa. Thật sự em ước lúc này ông Tiên trong câu chuyện của cô Tấm sẽ xuất hiện mang phép màu đến với em nhưng tiếc là thời gian chẳng còn… Rồi hai mắt em lịm dần. Có lẽ đây là giấc ngủ dài mà thôi, quên đi đau đớn và sống cuộc sống hạnh phúc hơn khi đến bên kia. Em sẽ sống mãi cũng nơi đây, bay bổng cùng thế giới của câu chuyện cổ tích, cuốn sách thấm đẫm nước mắt và em sẽ khám phá những vùng đất mới. Em sẽ đến nơi kia của những thiên thần, sống cuộc đời được trải nghiệm, theo đuổi ước mơ như những câu chuyện, cuốn sách em từng đọc.

Nam nhớ lại tất cả ký ức của quãng thời gian đẹp nhất, từ ngày gặp nhau cho đến bây giờ. Mây là người bạn tri kỉ của Nam đầu tiên cũng là cuối cùng, Mây cũng vậy. Biển cả đã chứng kiến khoảnh khắc tuyệt vời nhất của đôi bạn, họ sống vì tìm thấy ước mơ, tình yêu và sự trân trọng. Nam cười nói:

- Không phải cậu từng nói đọc sách mà nghe nhạc nữa là điều tuyệt vời nhất thế gian à?

Câu hỏi của Nam không có câu trả lời. Đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời với cảm xúc mơ hồ trong trái tim…. Tất cả sẽ là những ký ức ta sẽ khắc cốt ghi tâm… Tạm biệt.

T.Đ.T.A  
(TCSH388/06-2021)



 

 

Các bài đã đăng
Ngôi sao nhỏ (11/02/2021)
Chuột ly hương (04/03/2020)