Trang thiếu nhi
Chính kiến của chị chim sâu
10:54 | 17/02/2012

THÚY BẮC

Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.

Chính kiến của chị chim sâu
"Chiếc đồng hồ lớn" Sơn dầu của Bửu Chỉ

Mẹ quý cây ớt, chiều cây ớt hơn các cây cảnh khác. Hôm nào đi làm vội, mẹ lại dặn cu Và ở nhà chăm tưới cho cây ớt tươi. Hôm nào cu Và quên, chiều về mẹ lại khẽ khàng nhắc:

- Và ơi! Hình như con quên, cây ớt buồn đấy, con ạ.

Cu Và giật mình mới chợt nhớ:

- Thế hả mẹ! Con sẽ cho nó vui ngay.

Miệng nói, chân cu Và lếch xếch chạy đến bể nước, vục đầy một ca nước đến đổ từ ngọn xuống gốc cho cây ớt. Thế là cây ớt lại tươi tỉnh.

Một hôm trời nắng gắt, sáng ra đi làm mẹ đã dặn cu Và, nhưng cái đoàn tàu quái ác của bạn Tuấn lùn cứ chạy theo tiếng còi toe toe của bạn Luân trên sàn gỗ. Cái tiếng cuốn hút đã làm cu Và quên khuấy mất.

Chiều tối, mẹ đi làm về, cây ớt hôm qua đang đầy hoa, một màu hoa tím ngát đẹp là thế, bây giờ mặt mũi nhăn nhúm, buồn rủ xuống, cơ hồ chỉ còn nhổ mà vứt.

Mẹ gọi cu Và ra đến tận gốc ớt và lại khẽ khàng:

- Con trông đây này, cây ớt có đáng thương không! Mẹ nhờ con có mỗi một việc mà con không giúp được mẹ sao? Cây ớt đang tươi đẹp thế, bây giờ thì héo quá, kiệt sức rồi. Có tưới cũng khó sống nổi.

Cu Và nhìn mẹ thấy mẹ buồn rượi. Và thương mẹ quá, lại thương cả cây ớt. Nhưng cu Và lại nghĩ không phải lỗi đó của cu Và, mà cây ớt buồn là tự nó thích buồn.

Mẹ vào nhà rồi cu Và bê cây ớt xuống, chú lấy cây dao cùn xới tung đất chung quanh gốc ớt. Chú bắt chước mẹ những lần trước mẹ vẫn làm thế. Chú định xới xong đất sẽ múc một ca nước dội từ trên ngọn xuống gốc, may ra cây ớt tỉnh lại.

Dao cùn cu Và vừa nhấc lên khỏi đất thì thấy một dế trũi ngóc đầu lên theo. Chú giật mình rụt tay. Nhưng rồi lại nhận ra dế trũi, chú lên giọng quát:

- A dế trũi! Mày đấy hả. Mày làm gì ở đây. Ông bắt quả tang nhé. Đúng mày đã cắn cho ớt héo. Ớt buồn, mẹ buồn… Thảo nào, đúng mày!

Dế trũi rụt rè ngẩng đầu nhìn cu Và như muốn thanh minh. Cu Và to tiếng trấn át:

- Còn nhìn hả mày. Tội đáng tử hình. Phải án tử hình mày... Cơ mà... Phúc cho chú mày hãy vào bao diêm này, nằm im đã. Trốn thì ông đánh chết.

Chị Chim sâu từ nãy quanh quẩn tìm mồi ở dàn hoa lý bên cạnh, nghe tiếng quát nạt của cu Và, chị đưa mắt nhìn sang thấy trũi đang bị lôi cổ nhốt vào bao diêm, lại nghe nói tử hình, chị thương trũi quá.

Tuy không họ hàng, không bạn bè với trũi, nhưng tính chị hay động lòng, vả lại chị thấy riêng việc này thì oan cho trũi. Theo chị biết thì trũi không cắn rể ớt bao giờ. Cây ớt có buồn héo thì không phải lỗi của trũi. Chị thấy cần phải có ý kiến về việc này:

- Ti tách, ti tách, anh học sinh lớp hai ơi! Không đúng, không đúng như anh nói đâu!

Nghe tiếng gọi, cu Và ngước lên. Chị chim sâu nhìn cu Và nghiêm trang đĩnh đạc:

- Ti tách, ti tách! Không phải trũi cắn cây ớt. Công bằng mà nói! ti tách, ti lách, không phải trũi. Anh nhầm. Tại vì cái giọt nước ấy. Cái giọt nước không rơi xuống đất, không cho ớt uống, ớt khát. Ớt khát thôi! Không phải trũi! Không phải trũi!

Cu Và không trả lời chị chim sâu. Bê hộp diêm có trũi vào nhà, cu Và lặng im nghĩ ngợi.

T.B
(SH20/8-86)







 

Các bài mới
Phần còn thiếu (11/10/2019)
Các bài đã đăng
Thia lia Rồng (05/08/2011)