NGỌC TUYẾT
Cơn mưa cổ độ và chiều Gia Hội
Mưa Cố đô miên man. Những sợi cước thủy tinh đan lồng ngực phố, giăng mắc lên những triền thành quách nứt nẻ, lách mình vào từng tĩnh mạch rêu phong. Dưới màn nước rũ rượi ấy, vạn vật như tước bỏ lớp vỏ kiêu hãnh thường ngày, chùng vai xuống, trầm mặc cúi đầu trước cái chớp mắt vô tình của hư vô.
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Nhớ lại năm 2009, giữa đại ngàn Bình Phước (nay thuộc tỉnh Đồng Nai), tôi đi tìm mộ liệt sĩ Lương Đình Xê - người chú ruột sinh năm 1955 của mình. Theo lời kể của bố tôi, chú Xê nhập ngũ năm 1972 vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau đó gia đình nhận được tin báo đã hy sinh. Từ dạo ấy đến nay, thông tin về phần mộ chú vẫn bặt vô âm tín.
BẠCH DIỆP
Bút ký dự thi
LÊ NGỌC SƠN
Dù trước đó chưa từng được đến Huế, nhưng câu hát quen thuộc mà tôi nghe từ chiếc máy chạy bằng cuốn băng từ ở nhà bác tôi vào những năm đầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước đã in vào tâm hồn khi tôi chỉ là một chàng thiếu niên những năm cuối cấp hai.
LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG
Lâu rồi tôi không đọc thơ cho đến một ngày đợi người bên ga Huế thẫn thờ tiễn năm cũ qua, đón năm mới đến chợt vấp phải những dòng thơ của Lê Văn Vọng: “Qua cửa sổ con tàu là đất nước, là em/ Dáng mẹ lưng còng/ Những căn nhà mái tranh/ Những cánh đồng quanh năm nước nổi/ Mặt trời lên/ Mặt trời chìm/ Giọt mồ hôi cha kết tinh thành muối/ Giọt mồ hôi em vở học trò bổi hổi”.
NGUYỄN NGỌC LỢI
Tên thật của chú là gì tôi không biết, chỉ biết mọi người thường gọi chú là chú Ba bụng. Còn tôi gọi chú là chú Ba Huế vì chú nói giọng Huế. Chú Ba Huế phụ trách việc phân phối thịt cho các đội của nông trường.
THẢO GIANG
Mùa cốm Tết
Có ngôi làng nho nhỏ ven sông
Khi xuân đến thơm nồng mùi cốm Tết
TRANG THÙY
Huế, vùng đất thi ca với cảnh sắc thiên nhiên thơ mộng. Huế với những lầu son gác tía, đền đài lăng tẩm phong rêu kiêu sa, cảnh sắc đan thanh hài hòa. Huế, vùng đất luôn bị thiên tai bão lụt hàng năm.
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Bốn giờ sáng. Đầm Trị lùa một thứ sương sắc lách thẳng vào kẽ áo. Lạnh buốt. Không gian đặc quánh lại. Màu xám chì ụp xuống mặt nước. Bờ hồ im ỉm.
NGUYỄN HỮU TẤN
Nằm trong đêm sơn cước Hưng Châu, nghe tiếng sương móc nặng trĩu rơi lộp độp trên tàn cây xuống hiên nhà và nhìn hơi lửa rỉ rả ngấu dần những hòn than trong bếp tôi mới hiểu được tại sao người miền núi ở đây lại có cách làm nhà dựng cửa độc đáo đến thế.
LÊ HÀ
1.
Cơn mưa chiều cứ dai dẳng không dứt, như có ý níu bước chân tôi nán lại bên bếp lửa ấm của già Conh Tu Vên Pa Hy Cao, ở bản A La, tên gọi cũ của thôn 2, xã Bình Điền.
NGUYỄN KHOA DIỆU HÀ
1.
Bình Điền, hai tiếng ấy thôi, cách đây 50 năm, với nhiều người là lạ lẫm, là nơi rừng thiêng nước độc.