Bút ký - Tản văn
Tùy bút cho H
10:53 | 13/01/2014

LÊ HOÀNG HẢI

Bây giờ ngoài trời đang mưa tầm tã, tiếng mưa rơi gõ vào nỗi nhớ một giai điệu rất buồn và trống rỗng. Những ngày tháng mười của ba năm về trước, tiết trời xứ Huế mưa tả tơi, thỉnh thoảng mới có ánh mặt trời yếu ớt.

Tùy bút cho H
Ảnh: internet

Ngày đó, H đang chuyển động trên mặt đất, chuyển động như một tri mệnh không bị bất cứ vật gì ngăn ngại. Đến và đi, đi đâu? Đi quanh co trên các nẻo đường. Từ đâu đến? Từ phố thị điêu linh, qua một đêm hoan mộng bao nhiêu ái lực chảy tràn về biển Đông qua sông suối miền Trung, rồi tích tụ thành hình hài của H. Ngày đó H lang thang trong dòng kinh sử, qua tiết nhịp chiêng trống của núi rừng Tây Nguyên, H trôi chảy theo dòng phù sa của sông Vệ rồi tích tụ trên các bãi bồi sông Hương. H tan vỡ trong khu rừng chữ nghĩa và lớn khôn theo từng nhịp thở của mặt đất. Rồi bất chợt H trở về. Về đâu? Về miền hoang vu mộng tưởng, về với nỗi bơ vơ ngập tràn của một ngày tháng mười tầm tã mưa rơi.

Hôm nay, cũng là một ngày tháng mười mưa tầm tã, kể từ ngày H trở về phố thị điêu linh, những bình minh cứ tan chảy giữa đêm dài. Những dòng tóc quấn vào nỗi nhớ. Nhớ cái gì? Nhớ nỗi ham muốn trào dâng trong hơi thở, nhớ bàn tay mềm siết chặt cơn đau, nhớ những ngày qua mau,… cũng chỉ là một mớ hỗn độn của quá khứ. Và, ngày lại ngày, hoa vẫn nở, rượu vẫn nồng, những con sông vẫn chảy về phía biển. H chỉ là một chữ cái, nhưng H cũng chính là linh tự, vì H là một phụ âm không phát được thành lời của ngữ ngôn tận miền đất được mệnh danh là kinh đô ánh sáng.

Những ngày tháng mười, H đã tìm thấy bản lai diện mục, chính là sự tan rữa của thân xác. Ô, sá gì xác thân tạm bợ này, nếu được làm điều gì tốt chỉ cho một người. Đó là lý tưởng của H. Còn lý tưởng của những người lính là Tổ quốc, họ sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc, không vì một thế lực nào cả.

H đã đi, mà H vẫn còn trong kí ức của phố. Kí ức của những người bạn, những thiếu nữ, những kẻ ganh tị cùng H,... tất cả như một nỗi ám ảnh. Họ nhắc về H như nhắc về một thời xa vắng, có người vẫn nghĩ H đi đâu đó rồi sẽ trở về.

Thời gian, sự lãng quên và héo úa của não bộ. Tất cả sẽ tan biến, chỉ còn đôi ba chữ và cái tên. Ai nhớ, ai đọc,... điều đó không là vấn đề, nhưng tất cả sẽ tan biến. Có điều sự tan biến của mỗi người mỗi khác. Những kẻ hại nước, hại dân... sẽ tan vào thế giới của sự hỗn loạn; nơi đó có những lực hút dằng co, níu giữ, không cho sự tan rữa đến tận cùng. Những người có lòng nhân hậu sẽ tan vào thế giới của sự tĩnh lặng, còn những tâm hồn quyến luyến sẽ tan vào cảnh biệt ly... Ô, sá gì...!

H chỉ là một mẫu tự, cũng như bao mẫu tự khác, nhưng H có linh hồn, H đã cho thế gian này những hình ảnh đẹp, cho dù trong một phạm vi hẹp. Hãy sống và tan biến đến tận cùng.

L.H.H
(SDB11/12-13)







 

Các bài mới
Chùm tản văn (18/02/2020)
Sử thi buồn (21/08/2019)
Các bài đã đăng
Mẫu đơn (10/01/2014)
Đêm chia sẻ (31/12/2013)
Ký ức mùa thu (20/12/2013)
Cỏ non xanh... (27/06/2013)