Bút ký - Tản văn
Dĩa rau khoai
14:51 | 15/01/2015

KIMO

Rau Khoai là một loại rau rất dễ trồng cũng như cây rau Mồng Tơi, các bạn cứ thử trồng theo cách trồng rau của Kimo xem có được không nhé.

Dĩa rau khoai

Sáng thứ bảy cách đây một tháng Kimo đi chợ Farmer market mua một bó rau khoai về luộc ăn, Kimo lựa những cọng rau già ngâm vào nước vài ngày, thế là rễ trắng mọc ra tua tủa đẹp lắm; Kimo đem những cọng rau trồng nơi im mát có ẩm nước và chỉ cần sau hai tuần là đã có một dĩa rau thật ngon.

Đây là món ăn trưa của Kimo. “Rau khoai luộc” nghe đơn giản và thú vị quá phải không? Thêm một ly nước dừa nữa, tuyệt vời trên cả tuyệt với nhưng tuyệt vời hơn nữa là dĩa rau khoai này hái từ vườn nhà Kimo. Cách luộc rau, không biết các bạn luộc rau như thế nào để có một dĩa rau xanh thật xanh. Phương pháp luộc rau của Kimo giản dị lắm. Kimo nấu một nồi nước nhỏ, cho một phần ba muỗng café muối, nửa muỗng café đường, để nước sôi thật sôi cho rau vào, dùng đũa nhấn rau xuống dưới mặt nước khoảng chừng hai phút, đảo rau ngược lên rồi để thêm hai phút rồi vớt rau ra, thế là có một dĩa rau ngon. Không cần phải cao lương mỹ vị, có khi chỉ cần một món ăn rất đơn thuần đã đi sâu vào lòng và mang đi cho đến hết cuộc đời vẫn không quên đó là “Dĩa Rau Khoai”.

Dĩa rau khoai luộc làm Kimo nhớ đến những năm tháng cuối cùng sống trên vùng kinh tế mới Lại Uyên thuộc cây số 17, tỉnh Long Thành. Làm sao quên khi Kimo nhớ hết đường đi nẻo về cho dù rời xa gia đình hơn ba mươi năm. Nhìn những cọng rau xanh mướt lại nhớ đến Ba. Ông cụ đã qua đời 27 năm, thế mà hôm nay nhìn dĩa “rau khoai”, Kimo tưởng chừng như mới hôm qua. Một khoảng thời gian đẹp hạnh phúc bên gia đình song lại như mơ hồ. Cái mơ hồ với quằn quại ngày qua ngày khoai với sắn nhiều hơn cơm của trưa và tối. Kimo bây giờ “ăn chay” một năm không bằng cha già ăn chay một ngày. Khi nhìn ba mỗi một ngày nuốt từng miếng cơm gọi là “ăn chay” chẳng có gì ngoài vài cọng rau khoai chấm với muối tiêu chứ chẳng có nước tương mà chấm như Kimo bây giờ, chén muối tiêu khô khan như những nếp nhăn in sâu từng ngày trên khuôn mặt “đẹp trai” hào hoa phóng khoáng của một thời.

Kimo không biết đó là những ngày tháng cuối cùng hạnh phúc, những ngày hạnh phúc trong khắc khoải. Ngày đó ba của Kimo rời Huế, từ một thương gia trở thành một nông dân cầm cuốc đi phá rừng trồng đậu, trồng lúa. Kimo không biết là ba có kinh nghiệm trong công việc đồng áng cuốc đất trồng khoai không? Khi ông nội của Kimo là một điền chủ có ruộng lúa cò bay thẳng cánh, còn ba “chỉ tay năm ngón”, mạ nâng khăn sửa túi và người làm dâng nước hai tay. Xóm chợ Vinh Hưng có món gì ngon nhất, tươi nhất là đem đến mời “ôn”, ôi, tiếng “ôn” ngày đó nghe không có một cảm giác gì nhưng bây giờ nhớ lại sao nghe mà dễ thương quá rứa, cái dễ thương của một thời đong đầy kỷ niệm ray rứt khó quên.

Kimo không biết ba trồng những vồn khoai từ lúc nào. Làm sao quên một mái nhà tranh vách đất, ngôi nhà nằm giữa khuôn viên rộng. Sau vườn là những vồn khoai xếp hàng tuần tự trông đẹp mắt lắm, nhất là những đọt khoai mọc ra mơn mởn quanh co trên vồn. Chung quanh vườn làm hàng rào bao bọc bằng những cây “mít lưu niên”. Có những cây mít ướt trái chưa kịp chín đã bị mất trộm, trong suốt tám tháng ở đó Kimo may mắn lắm mới được ăn một trái mít thơm ngon cho dù ông cụ đã trồng quanh vườn hơn một trăm cây mít. Bên hông trái là một vườn sắn, bên phải là những loại cây ăn trái như mãng cầu, đu đủ và trước sân nhà được trồng một loại dược thảo gọi là cây bobo, cây nầy ba đem phơi khô rồi rang cho vàng để uống thay trà và vào rừng hái thêm cây hà thủ ô về làm thuốc uống để tóc không bị bạc.

Mỗi buổi sáng Kimo ra vườn hái đọt rau khoai, chỉ hái đọt thôi vì những dây rau khoai cần phải đắp lên vồn thì khoai mới có củ. Khi những lá khoai già nua ngả màu hơi vàng úa, là lúc những củ khoai bên dưới cũng vừa lớn để ăn, những củ khoai lòng tím mà bây giờ được gọi là “khoai dương ngọc” thật ngọt và có một mùi thơm ngát khi được hấp chín với cơm.

Nhìn dĩa “Rau Khoai” luộc bây giờ mượt mà xanh mướt lại nhớ những giây phút đầm ấm. Không đùa đâu khi nói Kimo ăn rau đến độ tóc xanh như rau, mướt như những cọng rau. Hồi đó những dĩa rau sáng trưa chiều tối làm cho da của Kimo trắng mịn màng, thiên hạ quanh xóm xì xầm mỗi khi Kimo có dịp ra đường đón xe về thành phố.

Thế mới cho dù mỗi một ngày qua đi làm cho mình già nua, nếp nhăn mỗi một ngày in dấu chân chim trên khóe mắt, nhưng kỷ niệm vẫn là kỷ niệm sống mãi, sống còn trong kí ức cho đến khi được đánh thức bằng những hiện thực quanh mình.

Mùa đông Cali 2014
K.M
(SDB15/12-14)






 

Các bài mới
Sử thi buồn (21/08/2019)
Ký ức về nội (18/12/2018)
Cung đờn (12/09/2018)
Các bài đã đăng
Ký ức A Lưới (26/11/2014)
Lá bồ đề (06/10/2014)
Ngọc Túy Vân (05/03/2014)