Nhịp sống thơ
Chùm thơ Trương Đăng Dung
15:13 | 10/01/2020


TRƯƠNG ĐĂNG DUNG

Chùm thơ Trương Đăng Dung

Hai chuyến tàu

Hai chuyến tàu cùng số hiệu
không cùng giờ xuất phát.


Không ga đi
không ga đến
con tàu như nỗi cô đơn của bóng đêm
di chuyển.


Không hành khách
không cửa sổ
con tàu như ký ức của mùa thu
đóng hộp.


Rồi một ngày tàu anh kiệt sức
nằm im trên cánh đồng
những toa tàu bỏ không
đầy bụi.


Rồi một ngày tàu em đến
tiếng còi nghe như tiếng côn trùng
những toa tàu bỏ không
đầy mối.


Bóng ai thấp thoáng
tóc trắng ngang trời.



Độc thoại

“Đầu tôi cứng và trơn
Thượng Đế làm sao ngự?”
               
(Tô Thùy Yên)


1.
Có phải mỗi người trải nghiệm thực tại của Đấng Toàn Năng theo cách của mình? Tôi tìm kiếm cái không thể thấy, vì mục đích và hiểu biết của tôi không đồng hành cùng một hướng, chúng bị ngăn cách bởi những bức tường bất khả thấu.
2.
Có phải Người vừa ở trong tôi vừa vượt trên tôi, Người không phải là thực tại khách quan mà là sự hiện diện của Quyền uy huyền bí vượt trên mọi danh xưng, hiện hữu?
3.
Có phải nỗi sợ cô đơn và bất lực đã ngăn cản Người trở thành một thần tượng, một thực tại bằng xương bằng thịt, trực tiếp đối mặt với những đau thương, ai oán của kiếp người?
4.
Có phải Người thất vọng trước các tạo vật của mình, với màu da và chính kiến khác nhau, đang ngày đêm tìm diệt lẫn nhau, máu máu xương xương vung vãi mặt đất này. Tội ác nhiều hơn nước, Đại hồng thủy quét trôi sao hết được?
5.
Có phải Người xem tôi là kẻ xấu xa, dám yêu những tạo vật xinh đẹp mà Người tạo dựng? Cảm ơn Eva, người của Khởi nguyên và Khai sáng: tội Tổ Tông đã giúp tôi bừng ngộ trước vẻ đẹp ân ái nồng nàn có ở Vườn Địa Đàng từ thuở ấy.
6.
Có phải ngọn lửa cũng là một thực tại huyền bí? Tôi chỉ có thể cảm nhận hơi thở của lửa khi yêu mà không thể hình dung về bản tính của lửa khi đã tắt.
7.
Có phải đã đến lúc lửa cũng cần nơi ẩn náu?
8.
Thế gian đang ngập tràn nước mắt. Xin cho tôi sức mạnh để có thể nuôi giữ đốm lửa cuối ngày trong trái tim này như một niềm tin.



Bà và cháu
       (Cho Châu Linh)

Bà ôm cháu ngồi trên sân thượng
phía chân trời
không có cánh cò bay.


Bà nựng cháu
cháu nhìn bà cười
gương mặt ba tháng tuổi
soi vào gương mặt sáu mươi.


Bà hôn lên trán cháu
cháu nhìn lên tóc bà
tóc xanh ba tháng tuổi
tóc bạc bà sáu mươi.


Xem đường chỉ tay cháu
bà nhìn cháu mỉm cười
bàn tay ba tháng tuổi
trong tay bà sáu mươi…


Hai bà cháu ngồi trên sân thượng
một bóng giữa trời chiều.


(TCSH370/12-2019)



 

Các bài mới
Chùm thơ NP Phan (03/07/2020)
Các bài đã đăng