Nhịp sống thơ
Chùm thơ Dương Thắng
14:33 | 20/09/2021


DƯƠNG THẮNG

Chùm thơ Dương Thắng
Ảnh: internet

Khói bếp bay lên

Đâu rồi khói bếp bay lên
Chiều tôi cõng rạ rơm mềm quê xưa
Cời tro trấu trộn bóng mưa
Đồng đầy tôi ngước mùa chưa trở về


Mỏng từ làn thuốc vân vê
Bay vào rưng rức bóng mê cha gầy
Ngỡ chân chiều lạc đường mây
Lối tôi sông vắng đò đầy mẹ trông


Chập chờn khói nhớ bên song
Lắng mùi cơm sượng rối lòng rạ hun
Ấm vào vai gió rét luồn
Đồng xa xắt gốc mây buồn trăng rơi


Nhà cao san sát làng ơi
Tiếng truyền thanh át chưa nguôi sáo diều
Khói còn vịn bóng tre xiêu
Nghe tôi kể lại những điều thảo thơm


Bây giờ chẳng đặng áo cơm
Bếp tôi khói thoảng rũ hồn bay đi
Còn không niềm gió vân vi
Phập phù thổi lửa thầm thì ngấm mưa



Phác họa mùa sen

Đó là chiếc xe chở những giấc sen
Những môi hồng mỉm cười đương ngủ
Mẹt lá im lìm
Chiếc nôi tròn trên phố
Người đàn bà nâng niu


Một chóp núi sờn rám nắng trưa
Bất chợt mưa ngang sườn mướt lá
Khuôn gió gầy hong má
Đôi tay lần hồi những búp ngậm mưa
Nghỉ ngơi rồi đôi bánh xe
Quay ngàn vòng đường mòn chầm chậm
Có người họa sĩ đứng nhìn góc rộng
Một chiếc xe cõng mùa


Một bức tranh
Một tảo tần, một hương đời xuống phố
Thả hồn phiêu gió
Trăn trở nắng mòn
Những sắc màu hiền, những nốt trầm êm
Người họa sĩ cau mày: ôi đôi mắt
Chẳng thể nhìn thấy nụ cười cúi nhặt
Sau vai


Tất cả luống mùa vương chiếc nón vơi
Có khó không người họa sĩ già ơi
Phác họa một nỗi đời
Vẫn ngày ngày chở đầm lầy
Loang phố


(TCSH390/08-2021)



 

 

Các bài mới
Bếp lửa rừng (26/07/2022)
Các bài đã đăng
Chùm thơ Tú Anh (20/08/2021)