Nhịp sống thơ
Chùm thơ Vàng A Giang
14:48 | 06/05/2022


VÀNG A GIANG

Chùm thơ Vàng A Giang
Đường lên xã Na Ngoi - Ảnh: internet

Yêu nhớ Na Ngoi
                        (Tặng YD)

Na Ngoi một lần đến  đi
vời vợi nhớ cao như núi
thương thầm nhiều như  rừng Na Ngoi

tôi trở lại Na Ngoi trong một mùa thu man mác
những chiếc  xào xạc rụng gối đầy nhau
cả khu rừng bàng bạc
chỉ còn mùa thu  tôi rơi trong nhau lặng lẽ
mùa thu, hình như mỗi chúng ta đều khuyết một điều  không nói được

em chợt lặng lẽ đến bên tôi, tặng cho tôi những chiếc  mùa thu vàng úa như tuổi mình chênh vênh
em bảo: Ai cũng từng phải xanh trước khi phải vàng úa
tôi vuốt tóc em, cười như thuở biết làm người
em nắm tay tôi đi qua chênh vênh
mùa thu bất tử.

tôi rời Na Ngoi vào một ngày xuân, khi những lộc non của cây vừa nhú, như tuổi em vừa đôi mươi
Na Ngoi đẹp đến lạ
cầm tay em tôi chẳng muốn về…

mùa này Na Ngoi xanh như nhớ
người  đất ngút ngàn nhựa sống dãy Trường Sơn
chiều vàng vọt rơi, anh  nhỏ như chú nai vàng bên suối
khẽ khàng rời đi, khi Na Ngoi cỏ non ngút ngàn.

----------------------
* Na Ngoi, một xã thuộc huyện Kỳ Sơn, Nghệ An



Có nỗi buồn màu hạt dẻ lẩn khuất đâu đây

 những ngày buồn đâu cũng thấy tràn li nhưng không thể từ chối
cứ thế uống hết tràn đêm
những le lói của niềm vui hiện về nhợt nhạt
từng mảnh tinh thể sắc nét cứa vào tôi ròng ròng nhựa buồn hạt dẻ
thương tôi
thương em
chúng ta từ nguồn nhựa ấy sinh ra nên nhìn đâu cũng hoang mang lũ lượt
nhánh cỏ non vừa mở mắt đã già héo  bỏng lạnh đêm qua
mắt sương rơm rớm không hiểu sự  tình mình

cỏ mồ côi
những tiếng gào  thanh vây quanh
đàn kiếm đưa tang, hạt sương im lặng không nhúc nhích
con thằn lằn bẽn lẽn sợ sệt đi qua tôi
không!
thằn lằn hãy đến đây tôi sẽ nâng niu rồi thả về  tận
tôi sẽ không bắt  cớ như một tất nhiên
tôi sẽ chỉ khư khư giữ nỗi buồn trong hình hài đứa trẻ mang mác người lớn
tôi sẽ ru nỗi buồn nhè nhẹ như thung lũng ru gió đêm
lặng lẽ  dịu vợi
ngăn  ức buồn trôi ra biển người
tôi sợ họ cũng sẽ rạc buồn cong khô như nhánh cỏ gầy của những năm tôi hai mươi tuổi lướt nhẹ như hạt bụi trên hành tinh này
nén tiếng thở buồn trong cổ nghẹn suốt những mùa qua
gió không qua nổi đỉnh trời, ta  lự ngang ngược với gió
bình yên buồn… bình yên buồn
trong tôi đằng đẵng cứa qua những vệt người đi mãi không dứt màu hạt dẻ
buồn

(TCSH398/04-2022)




 

 

Các bài mới
Nỗi niềm (30/11/2022)
Đêm (28/11/2022)
Các bài đã đăng