Nhịp sống thơ
Thơ Sông Hương 08-2022
09:27 | 31/08/2022


Hoàng Thị Hiền - Mai Diệp Văn - Bùi Thị Diệu - Vương Huy - My Tiên - Lê Hào - Trần Khoa Văn - Phan Văn Chương - Lữ Hồng

Thơ Sông Hương 08-2022
Tác phẩm "Khuổi Ky ngày nắng" (Sơn dầu, 90cm x 120cm, 2022) của họa sỹ Đặng Tiến

HOÀNG THỊ HIỀN

Những ngày màu tím

mẹ nắm tay cha
cái nắm tay như núi
che đầu con thành một mái nhà
tiếng cười như  rừng
chị em cùng làm bức vách

những ngày mẹ không nói 
cha chẳng biết vung nồi nào đậy khớp
váy áo con chọn hoài không hợp
ra cổng sợ hàng xóm hỏi han

bốn phương trời con làm kẻ lang thang
quê nhà mọc thêm những ngày màu tím

 đôi tình nhân mái đầu bạc
hun hút bản mình

mẹ nắm tay cha.



MAI DIỆP VĂN

Chuyến tàu đêm
            Tàu chở người đi đâu?
              hun hút cả kiếp người?


Sân ga vắng
bình minh trổ những hoang mang
hiu hắt ánh mắt vàng
loạng choạng chân người tản mát

(người già  lự dõi đường ray)
chén trà thơm tượng tần ngày mới

Đêm vừa vỡ
lọt vài tia sáng mỏng
- tàu đi đâu? Chở chồng tôi đi đâu  hun hút cả kiếp người?
vẫn tiếng người vọng hỏi

(Ta chậm chân chạm ngày)

Người bán cháo đêm kể chuyện
trên sân ga - không biết - tự bao giờ
người đàn  ấy đã chờ…
qua bao chuyến tàu
qua bao tháng ngày không tin mình  góa phụ
rồi điên
đêm đêm chờ chồng
đúng nơi mình đưa tiễn sân ga hun hút bóng người

(Đêm đêm rầm  câu hỏi: “Tàu chở người đi đâu? Hun hút cả kiếp người?)

Đêm đông mùa trước
người đàn  thấy mình mặc lại áo  dâu
chồng vẫn khoác ba  nụ cười tươi trẻ
rồi họ cùng bước xuống từ chuyến tàu
tay nắm tay rẽ vào  tận…



BÙI THỊ DIỆU

Em đổ lên anh từng dải cầu vồng

khi em rơi
ra ngoài trang sách dịu dàng mùa thu
ngoài bản nhạc anh nghe (thành thói quen của em)

ra ngoài cam kết của ly chanh rum
say một đêm cười một đêm khóc một đêm

khi em rơi
vào giấc   anh
em đổ lên anh từng dải cầu vồng
mỗi sắc màu một khuôn mặt
bay lên đồng xanh vùi vào men say tan vào sương 
dùng dằng níu đêm

anh đổ lên em
chiếc bóng trắng bốn mùa
như cơn mưa tràn qua giọt sương đầu 

lạc vào đâu lưng chừng
em tìm em
viên đá dưới cội cây
quả nang khô mở vách
không say không cười không khóc

dưới triệu triệu cầu vồng



VƯƠNG HUY

Đời tôi như mẩu tàn thuốc

quán  phê vương vãi những mẩu thuốc
như mảnh đời tôi lúc xế chiều
người ta hút rồi ném đi những cái đầu lọc
                                                không
 còn dùng được
như đời tôi bị thải hồi khỏi công việc nằm  liêu

từng ngày tôi ngồi lay lắt bên vách quán
lưng dựa tường hút thuốc ngó ngày suông
những bóng mây bay đi như ảo ảnh
nắng hắt xuống mái hiên một cuộc đời buồn

từng đêm chìm trong giấc  hỗn độn
tôi như một phiến đá rêu xanh
                        nằm trong khu vườn tĩnh lặng
những giấc  cạn máu dưới trời sương
trôi qua quán trọ trần gian một cuộc đời lận đận

chiều nay tôi ngồi một mình trong quán
nhìn nắng nhìn mây nhìn những vách tường
đời tôi như con ốc sên leo ngược
trên vách nhà ai một buổi chiều buông



MY TIÊN

Những vì sao di cư

Trong những đêm  ấu thơ
Tôi nghe mẹ kể về những  sao di 
 tôi cố học cách lưu giữ  ức của ánh sáng
Từ đôi mắt
Nảy mầm những ước 

Trên mái nhà ngói trở mình mất ngủ
Tiếng võng kẽo kẹt cố thôi miên màn đêm
Tôi mang ánh sáng cấy vào từng góc tối
Niềm tin trổ 
Trên lớp da thơ dại.

Tôi bắt đầu đợi người con trai viễn xứ
Mang theo trinh tiết của vùng quê nghèo ra đi
Nhịp đập thẹn thùng trên chiếc cầu mới lớn
Con sông nghiêng mình
Che lấp những  sao

Người con trai trở về với những hình xăm
Tay chân trổ ra những điều dối trá
 bán cơn mưa cho những lần sa ngã
Tôi mang cõi lòng khô hạn bơi qua sông

Những  sao đã mãi di trú vào câu ca
Giờ mẹ chỉ còn  cổ tích
Khi những ngón tay bùng lên như bốc cháy
Tôi hiến tế linh hồn cho  ức
 đền đáp tuổi thơ.



LÊ HÀO

Ché rượu cần thuở nọ

Lại một cơn giông nữa đổ xuống
căn nhà mình quạnh quẽ
bầy chim ri ngơ ngẩn nhìn mùa, mùa  đẩy mùa

Cải ngồng không thơm như ngày 
còn se lạnh vườn khoai
sương xuống chiều hôm e ấp màu hoa khác

Đất đỏ Hai Riêng rẽ ngang về Ea 
trút tình đầu vào em
ché rượu cần thuở nọ men nồng say

 sao… mưa ơi?
mưa giông bất chợt mấy lần
 lần mưa đổ chén rượu nồng ngan ngát chiều
đổ  ức lấm lem
bầy  ngẩn ngơ quanh quẩn bới tìm
kỉ niệm ướt đầm, vương đầy tàn tro năm 

Về đi em…
mưa tuôn qua kẽ 
mái ngói lạnh lùng xiên xiên run run nước chảy
ngày sâu hun hút, gió thốc cuốn bay khóm sả em trồng

Về thôi em…
cây ổi nhà mình trái chín đầu đông
man mát mùi hương quen 
mưa trắng trời...
trắng mùa em bỏ lại



TRẦN KHOA VĂN

Khúc phiêu du

Một chiếc  rơi
Nắng vàng chín rụng
Một làn gió thoảng
Thổi mùa sang thu

Một chút nắng mưa
Ru tình xanh mướt
Một lời hẹn ước
Buồn hóa mênh mang

À ơi…

            đò sang…
Ô kìa
            mây trôi


Đò chèo một chuyến
Vỡ vụn lòng sông
Mây trôi một khúc
Trắng chiều chờ mong.



PHAN VĂN CHƯƠNG

Mẹ Việt

Tóc mượt  Giang
chân  Mau phù sa ngấn biển
phập phồng nhịp thở Trường Sơn
tay mềm hải đảo

hai đầu giang sơn
đòn gánh cánh cung
mẹ hiền
Lạc Việt

trĩu bờ vai
vừa đi vừa mưa
cơn mưa dầm vắt sức
vừa đi vừa nắng
ngời ngời đồng muối ánh lân tinh

đôi mắt
Tây hồ Thác 

eo thon bóng dáng ba miền
nồng nàn lam 
ngực thơm bờ bãi sầu riêng.



L HỒNG

Nỗi nhớ mùa hè

Chiều nghiêng trên tay anh
Hoàng hôn đã rơi
Trong đôi mắt mồ côi
Những nẻo về sập cửa

Em buồn
Không  chuyến tàu nào để ra đi
Cho băng ghế mùa thu trám vào nỗi nhớ
Tiếng cười nói đã rơi
Như hoàng hôn rơi
Khi chúng mình không còn  để nhắc

Kỷ niệm  kẻ chăn cừu
Cứ lang thang đồng bãi
Anh  buồn
Như  của hàng cây ngây dại
Trỏ vào những thiên thu.



(TCSH402/08-2022)
 

 

 

Các bài mới
Nỗi niềm (30/11/2022)
Đêm (28/11/2022)
Các bài đã đăng
Chùm thơ Lê Nhi (11/08/2022)