Thơ dịch
Tuổi tôi
10:45 | 13/04/2010
Ludmila TatianitchevaTuổi tôi
Tuổi tôi
Ảnh: Internet


Tôi yêu tuổi thơ tôi
Không gian tràn ánh sáng
Những rừng thu xạc xào
Những con đường thật đẹp
Xin đừng ai xóa nhòa
Dù chỉ khoảnh khắc thôi
Trong ký ức của tôi

Tuổi thơ tôi đi qua
Cánh rừng thu còn giữ
Rừng nói lời của rừng
Gió trăm năm vọng lại
Bùng lên thành đám cháy
Và máu cuộc chiến tranh
Đỏ rực cánh đồng xanh
Máu của tôi đã chảy!
Rừng lay rừng thức dậy
Đi dáng đi gọi mùa
Tôi nghe từ quá vãng
Âm thanh xưa hiện về
Chẳng thế náo lẫn được
Những gì tôi say mê

Mọi vật rồi thay đổi
Nhưng tuổi thơ dễ gì
Quá khứ còn đây mãi
Tâm hồn trong sáng ghi
Đôi mắt còn sâu sắc
Tôi gom kỷ niệm về
Cành mùa thu - ánh chớp
Nhen lên thành ước mơ

***

Khi những câu thơ của em
Cuối cùng đến được cùng anh
Những câu thơ buồn một tí
Xúc động và có khi dịu dàng
Trước ngưỡng cửa của anh
Đừng bắt những câu thơ chờ đợi,
Hãy nói đi anh
Thơ qua những gập ghềnh, dằng dặc
Hãy dành cho sự khó nhọc
Một góc sâu thẳm lòng anh
Để nơi đó, muộn sầu thôi chồng chất
Để nơi đó lên chồi tươi xanh
Cây bạch dương, ngày xưa mảnh khảnh
Nơi đó, bông hoa đầu tiên của anh
Mở cánh thân thương, giản dị.

Hãy thành thật
Và tốt,
Và tình thương dường như đang khô chết
Sẽ nhổ neo từ đáy cao
Và sẽ giong cánh buồm chiến thắng
                               Hồ Thế Hà
                      dịch từ Lettres Soviétiqués
                                        N 231 - 1978


(136/06-00)



Các bài mới
Trang thơ da đen (30/08/2019)
Các bài đã đăng
Đêm Trắng (29/12/2009)