Thơ dịch
Mưa trên vực thẳm
09:56 | 09/10/2008
YVES BONNEFOYYves Bonnefoy sinh năm 1923, tại Tours (Pháp).Ông là nhà thơ, nhà văn, nhà dịch thuật và là nhà biên khảo, phê bình văn học nghệ thuật nổi tiếng của nước Pháp, với gần 50 tác phẩm có giá trị về đủ thể loại. Nghĩ về văn học, nghệ thuật, ông quan niệm “đó là cuộc chiến đấu không ngừng để chống lại sự cám dỗ mang tính giáo điều và tư tưởng duy khái niệm”. Vì vậy, thơ Yves Bonnefoy là tiếng nói đa thanh, luôn va đập và sinh thành, luôn giao động giữa hiện thực và siêu thực, giữa vô lý và hợp lý để nói lên mối liên hệ giữa con người và thế giới đang vận động, bất ổn. Như cách thể, để chống lại sự sáo mòn, bảo thủ do  sự già nua, hoài nghi và vô cảm của con người.                                                                                        HỒ THẾ HÀ
Mưa trên vực thẳm

Mưa trên vực thẳm
      
I                                                                                         
Mưa, trên vực thẳm, trên trần gian
Những chú chim đầu chởm đậu trên kho thóc
Trên đỉnh ống khói lang thang của tôi
Và rạng đông này nữa, mưa chưa rời chúng tôi.

Tôi đã nghe của chị ong vò vẽ đầu tiên thức giấc
Và để rồi, hơi ấm ban mai phủ kín con đường,
Con đường có những vũng nước lấp lánh
Trong lặng yên, nàng ong tìm, không đường, không nẻo
Và tôi tin rằng tôi đang ở đó,
tôi đang nghe chị ong kia
Nhưng rồi, từ tiếng động, hình ảnh rõ dần lên
Vậy mà dưới bước chân tôi
Con đường không là con đường nữa
Riêng chỉ có giấc mơ của tôi về chị ong vò vẽ, về những
chú chim đầu chởm, về sương mai.

Tôi thích đi dạo lúc rạng đông. Lúc thời gian còn mê ngủ
Ngủ trong những hòn than đỏ, mặt áp lên tro tàn.
Từ đỉnh căn phòng, trong bình yên, vẫn đều nhịp thở
Thân thể tôi hiện dần ra từ bóng tối nhạt nhòa.

II
Mưa những ban mai mùa hạ, dễ nào quên được,
Tiếng vỗ của mưa như gió lạnh đầu mùa,
Trên cửa kính của giấc mơ,
Vùng vẫy, anh bạn tự hỏi trong tiếng mưa ngoài trời
Với đôi tay trần lạnh giá,
Còn bạn khác, vẫn ngủ say trong hơi ấm chính mình.

(Tiếng nước mưa từng cơn từng cơn, trên mái ngói.
Tuôn trước cửa phòng không ngớt
Từ ánh sáng, từ trong ngọn sóng triều
Bão tố trào dâng
Giữa trời rền vang sấm chớp
Lan phủ không gian).

III
Thức dậy, đêm nay
Tôi thấy con thuyền tôi bị lật
Lửa hầu như tắt lịm,
Mái chèo quẫy sóng, lạnh lẽo bốn bề.

Và mặt nước chỉ là ánh sáng
Còn phía dưới ư? Những thân cây không sắc màu, không rễ,
Những thân cây ngổn ngang như giấc mơ, như đá tảng.
Ôi giấc mơ, ôi đá tảng - dòng hải lưu làm đôi mắt khép
Và đôi mắt mỉm cười trong vòng tay ôm ghì của cát.

ĐỖ TRỊNH QUANG dịch từ
Les planches courbes của Yves Bonnefoy
Gallimard, Mercure de France, 2001

(nguồn: TCSH số 223 - 09 - 2007)

 

Các bài mới
Trang thơ da đen (30/08/2019)
Các bài đã đăng
Bố (26/03/2008)