Thơ dịch
Chùm thơ Mylène Catel
14:45 | 15/10/2008
MYLÈNE CATELLGT: Mylène Catel sinh năm 1966, tại Normandie (Pháp).Thạc sỹ Anh văn và Tiến sỹ Pháp văn.Hiện sống ở Hoa Kỳ - nơi bà giảng dạy văn chương tại Đại học Michigan.Bà đã xuất bản hai tập thơ: "Le Jongleur Fou" (1995), Paris, Editions Caractères; "JC" (1996), Paris, ditions Caractères.

Mylène Catel từng tuyên bố: Tôi không lựa chọn làm thơ, thơ tự đến cùng tôi. Tôi đành phải cầm bút... Một trách nhiệm lớn lao, một giọt lệ luôn tuôn trào; chẳng qua là một ngờ vực, một niềm tin mãnh liệt.
Thơ của Mylène Catel luôn run rẩy và bất ổn như chính ý nghĩ không bình yên của bà vậy. Ở đó, tình yêu và nỗi khắc khoải luôn va đập và biến ảo, ngờ vực và tình yêu. Đó phải chăng là trạng thái lưỡng phân có thật của một tâm hồn luôn biết giới hạn của chính mình và cái vô biên của vũ trụ? Khi ấy, sự phiêu diêu của thơ chính là sự giải thoát cho những ưu sầu có thật của con người mà tác giả đã kịp ghi lại bằng ngôn ngữ thi ca...
 HỒ THẾ HÀ


Ánh sáng

Thân em thanh sạch hơn nguồn nước
Nguồn nước tóe mát lên đàn chim
Ngưỡng cửa hồn em, hành lang lạc mất
Đêm mưa làm chi, cho lòng rối ren lòng.
Xin đừng lấy ánh sáng của em đi khuất

Thân em thanh sạch cùng cỏ cây hoa lá
Tựa như chiếc lưỡi đá rực rỡ dưới nắng trời
Đang vỗ về giữa nước và những mầm non
Những mầm non không dễ gặt hơn nắng hè.
Xin đừng lấy ánh sáng của em đi khuất

Chính ánh sáng này nâng em lên
Chính ánh sáng này giục lòng em
Chính ánh sáng này thổ lộ cùng em.

Xin đừng lấy ánh sáng của em đi khuất

Tình yêu

Những cánh tay buông thả
Với lục bình trong tay
Nắp lục bình tan vỡ
Tình yêu từ đó tuôn trào

Tình yêu lan chảy khắp núi đồi
Lan chảy không biết mình giới hạn
Bạn ơi! Những bàn tay dâng hiến
Một trong nhau, một áp giữ tim mình
Những tâm hồn dồn chặt trong nhau
Giữa một ngọn lửa thanh sạch
Tâm hồn bốc cháy tới trời cao
Ở nơi đó, tất cả tan thành hư vô

Ngồi chờ

Ngồi trên cây của những người tự sát
Tôi  đợi chờ Thượng Đế của tôi
Vầng trăng mang nụ cười của chú mèo
Những tiếng gõ vang lên khắp cửa

Những tâm hồn thầm thì trao nhau
Đúng lúc tôi đợi Thần Ái tình
Là lúc Thượng Đế đã gọi tôi
Ngồi trên cành tôi đợi Người
Thăm thẳm đêm, quay cuồng trăng

Cánh cửa thiên đường vẫn còn khép, mở
Và ở đó, tôi sẽ kết liễu đời mình
Và cũng ở đó, linh hồn tôi chợt phiêu diêu.
                                                                  Paris, hè 2007
                                                 (ĐỖ TRỊNH QUANG dịch từ bản tiếng Pháp).


(nguồn: TCSH số 222 - 08 - 2007)

 

Các bài mới
Trang thơ da đen (30/08/2019)
Các bài đã đăng
Bố (26/03/2008)