Lục bát dự thi
Trang thơ lục bát dự thi 04-2011
08:21 | 29/04/2011
Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Thai Sắc
Trang thơ lục bát dự thi 04-2011
Đôi bạn - Tranh Trần Xuân Minh




TÂY LINH PHẠM XUÂN PHỤNG



Tiễn em

                Viết cho em Đ.V.U
                                                   
Lặng yên trong áo quan rồi
Em nghe mặn nhạt bao lời tiếc thương

Lư trầm oằn oại làn hương
Bình hoa trắng lạnh nhuốm sương khóc người!

Còn đâu cái khóe môi cười
Trắng đen giấy mực phận người rủi may!

Bơ vơ quán nhỏ chiều nay
Nghiêng ly rót nhớ dáng gầy xanh xao!

Mẹ già đĩa cạn dầu hao
Tay này cầm đũa
Tay nào thắp nhang!

Con thơ - thân sắn vườn hoang
Cây chưa vững gốc, gió càng bạo lay!

Mái chèo giữa sóng
Buông tay!
Con thuyền vỡ mạn…
Lắt lay mái dầm!

Đêm nay huyệt nhỏ em nằm
Lạnh không em…
Ánh trăng rằm nhợt soi!
                           Huế, ngày 27 tháng 4 năm 2010


Cây đa… chú tiểu


Chiều đông ngồi ngắm mưa rơi
Ngắm người, ngắm đất, ngắm trời mây qua

Mây là mây của tầng xa
Phải đâu mây của mọi nhà mà trông
Mưa về đổ nước cho sông
Phải đâu để tưới cây trồng mộng hoa
Thơm riêng… riêng của người ta
Phải đâu mật ngọt hương hoa nhà mình

Nghìn đời muôn kiếp cỏ xanh
Bàn tay phù phép hóa thành hoa thơm
Linh chi nào mọc trong rơm
Ngàn năm sỏi đá nên cơm cháo gì!

Đường mòn lối cũ người đi
Cây đa… chú tiểu…
Con dì… dì thương…
Cát vàng khoác ánh kim cương
Biết là có nắng yêu thương rọi vào

Dưới bùn lấp vạn vì sao
Một hôm người bới người đào
Ánh lên…
Bê tông lèn chặt cốt nền
Còn đâu có đất giun đen thở nhờ!

Thôi đành vui với câu thơ…
                          Huế, tháng 01 năm 2011
                                                                  


THAI SẮC


Đỉnh ngày


Đỉnh ngày chìm tít vực trưa
Ta chìm tận tít xa xưa vực người
Bơ vơ củi lạc dòng đời
Mắt queo bám víu vệt cười của em

Ngày lên phao phác sau đêm
Nắng căng kiệt nắng mưa mềm mệt mưa
Ta lần theo đỉnh giấc trưa
Gặp mặt trời cũ như vừa tân dương
Đỉnh ngày chới với vô phương
Nhìn xa thấy trắng mặt đường phân vân
Ta về cổ thụ rừng trần
Dựa lưng tiềm thức trong ngần tóc gieo

Ngày dâng lầm lũi ngọn đèo
Gió hoang loang gió mây vèo vẹt mây
Ta trèo lên đỉnh trưa say
Chờ em miền miệt vơi đầy sát na

Đỉnh ngày em phía trước ta
Nghiêng vào tiền kiếp bờ hoa dại vàng
Nắng qua từng bước chân hoang
Đọng sâu mắt nhớ cả bàng hoàng đêm


Chờ ta không dã quì hoa


Chờ ta không dã quì hoa
Vàng ám ảnh dốc về Đà Lạt xưa
Con đường ngập dấu vết mưa
Đọng sâu những vụng nắng thừa bóng hoa

Mùa đông thắc thỏm trời xa
Bỗng nhiên mang lạnh đổ òa xuống thung
Dã quì đêm chợt nở bùng
Mang khát vọng tận minh mung đáy ngày

Trên từng nhịp hải hà say
Hoa phơi khắc khoải vun dày lối thơ
Giá mà đêm chật giấc mơ
Giá mà ngày chật phút giờ có nhau

Một năm chỉ chật một màu
Dã quì vàng đến muôn sau vẫn vàng
Ta còn lạc giữa thênh thang
Gọi nhau tận cuối bàng hoàng cõi hoa

Dã quì ơi có chờ ta
Nở chi vội thế sắc xa xăm buồn
Xin từng chút tháng ngày tuôn
Hóa thạch sau rặng hoa luồn nắng mưa


(266/4-11)





Các bài mới
Các bài đã đăng